Có những nơi ta đến để học. Có những nơi ta trở lại để nhớ. Và có những nơi ta thuộc về.
Tôi là cựu sinh viên, cựu học viên cao học và cựu nghiên cứu sinh của khoa Quản trị kinh doanh. Nếu nói một cách vui vui, “gen” chuyên môn của tôi có lẽ khá “thuần chủng” Quản trị kinh doanh. Đối với tôi, đó là một niềm tự hào sâu sắc. Bởi không phải ai cũng có may mắn được lớn lên, trưởng thành và tiếp tục hoàn thiện mình dưới cùng một mái nhà học thuật mà mình yêu quý.
Thời đại học của tôi là những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất: có lớp Công nghiệp 46A, có bạn bè, có thầy cô, có góc giảng đường với bằng lăng đỏ lá mùa đông, cánh gà nhà văn hóa, có những mùa thi, có hoạt động Đoàn – Hội, có màu áo sinh viên tình nguyện, có rất nhiều nhiệt huyết và cả những vụng dại rất đáng yêu của tuổi hai mươi.
Những năm đại học ấy, tôi không chỉ học kiến thức chuyên ngành. Tôi học cách sống trong một tập thể, cách nhận trách nhiệm, cách làm việc với con người, cách đứng dậy sau những lần thiếu sót, cách vui hết mình với thành công chung. Là nguyên đội trưởng Đội Sinh viên tình nguyện của Khoa, tôi có một phần tuổi trẻ rất đặc biệt gắn với hoạt động phong trào. Ở đó, tôi hiểu rằng quản trị không chỉ nằm trong giáo trình. Quản trị bắt đầu từ việc biết tổ chức một nhóm bạn trẻ cùng làm một việc có ý nghĩa. Quản trị là biến nhiệt huyết thành hành động. Quản trị là làm cho một tập thể tốt hơn nhờ sự tin cậy, trách nhiệm và tinh thần phụng sự.
Sau này, khi tiếp tục học thạc sĩ tại Khoa, tôi bước vào một chặng đường khác. Nếu thời đại học là những năm tháng rực rỡ, thì thời cao học của tôi là những năm tháng nhiều thử thách. Tôi hoàn thành chương trình thạc sĩ trong lúc sinh hai con nhỏ. Đó là giai đoạn mà một người phụ nữ phải học cách chia mình ra cho rất nhiều vai trò: làm mẹ, làm vợ, làm người học, làm người đi làm, làm một người vẫn cố giữ cho mình ngọn lửa học tập không tắt.
Có những lúc mệt, có những lúc tưởng như không thể sắp xếp nổi thời gian, có những khi vừa chăm con nhỏ, vừa đọc tài liệu, vừa hoàn thành bài vở, tôi mới hiểu học tiếp không chỉ cần năng lực, mà còn cần sự bền bỉ. Nhưng chính trong giai đoạn ấy, tôi không có cảm giác mình đang đơn độc đi qua một chặng khó. Tôi thấy mình vẫn đang được nâng đỡ bởi một môi trường quen thuộc, bởi những thầy cô nghiêm khắc mà bao dung, bởi một truyền thống học thuật khiến tôi tự nhắc mình không được bỏ cuộc. Nếu đại học cho tôi tuổi trẻ, thì cao học dạy tôi nghị lực.
Rồi đến khi trở thành nghiên cứu sinh, tôi lại gặp một phiên bản khác của chính mình. Không còn là cô sinh viên sôi nổi của những mùa phong trào, cũng không chỉ là người mẹ trẻ vừa học vừa xoay xở với hai con nhỏ, tôi bắt đầu bước vào quá trình trưởng thành sâu hơn trong tư duy học thuật. Làm nghiên cứu sinh không chỉ là học thêm một bậc học. Đó là một quá trình tự rèn rất dài: học cách đặt câu hỏi, học cách nghi ngờ những điều tưởng như đã biết, học cách kiên nhẫn với dữ liệu, với lập luận, với từng trang bản thảo, với cả những giới hạn của chính mình.
Trong quá trình ấy, tôi cảm thấy mình chín chắn hơn. Không ồn ào như thời đại học, không tất bật như thời cao học, chặng đường nghiên cứu sinh giúp tôi đi chậm lại để hiểu sâu hơn về tri thức, về nghề nghiệp và về trách nhiệm của người làm giáo dục, nghiên cứu. Tôi càng học, càng thấy biết ơn nền tảng mà Khoa đã trao cho mình từ những ngày đầu tiên. Khoa không chỉ cho tôi chuyên môn. Khoa cho tôi một cách tư duy, một nếp làm việc, một chuẩn mực học thuật và một cảm giác thuộc về rất bền chặt.
Điều kỳ lạ là, sau bao nhiêu năm, mỗi lần trở lại Khoa, tôi chưa bao giờ có cảm giác mình là khách. Tôi cũng không có cảm giác mình đang “trở về” theo nghĩa đã từng rời xa. Với tôi, Khoa luôn thân thuộc như thể tôi chưa bao giờ đi khỏi nơi này.
Thời gian đã thay đổi nhiều thứ. Giảng đường có thể đã khác, cây bằng lăng xưa chẳng còn. Các thế hệ sinh viên đã nối tiếp nhau. Những gương mặt thân quen của một thời thanh xuân giờ đây mỗi người một hành trình. Nhưng cảm giác khi nhắc đến Khoa Quản trị Kinh doanh vẫn vậy: gần gũi, ấm áp, tự nhiên và sâu nặng. Đó là cảm giác của một người biết rõ mình thuộc về đâu.
Tôi thuộc về Khoa không chỉ vì đã học ở đây ba bậc đào tạo.
Tôi thuộc về Khoa vì những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ đã ở đây.
Tôi thuộc về Khoa vì những lúc khó khăn trong học tập và cuộc sống, tôi vẫn tìm thấy ở đây một điểm tựa.
Tôi thuộc về Khoa vì trong hành trình trưởng thành của mình luôn có dấu ấn của mái nhà Quản trị Kinh doanh.
Bảy mươi năm của Khoa là bảy mươi năm của truyền thống, học thuật và những thế hệ con người. Trong dòng chảy ấy, câu chuyện của tôi chỉ là một lát cắt nhỏ. Nhưng đó là lát cắt rất thật, rất sâu và rất riêng: câu chuyện của một người đã đi qua tuổi trẻ, thử thách và trưởng thành cùng Khoa.
Nếu có ai hỏi tôi điều gì khiến tôi tự hào nhất khi nhắc đến hành trình học tập của mình, tôi sẽ không ngần ngại nói rằng: tôi tự hào vì mình là người học trò của Khoa Quản trị Kinh doanh NEU. Và nếu được nói một lời với Khoa trong dịp 70 năm, tôi muốn nói giản dị rằng:
Cảm ơn Khoa đã cho tôi một thời thanh xuân rực rỡ, đã đi cùng tôi những tháng năm thử thác và đã chứng kiến tôi trưởng thành. Cảm ơn vì đã để tôi luôn có một mái nhà mà mỗi lần nhắc đến, tôi không thấy mình là người trở về, mà thấy mình vẫn luôn ở đó.