
Có những quãng thời gian trôi qua nhanh đến mức khi ngoảnh lại, mình chỉ kịp nhận ra rằng mọi thứ đã trở thành kỷ niệm. Những năm tháng học tại Đại học Kinh tế Quốc dân, khoa Quản trị Kinh doanh đối với mình chính là một quãng như thế - vừa rực rỡ, vừa chông chênh, vừa rất đỗi bình thường mà cũng thật đáng nhớ.
Ngày đầu tiên bước vào cổng trường, mình mang theo nhiều hơn cả một chiếc balo, đó là những kỳ vọng, những mơ hồ và cả một chút lo lắng. Trường rộng hơn mình tưởng, đông hơn mình nghĩ, và nhịp sống thì nhanh hơn rất nhiều so với những gì mình từng quen. Giữa dòng người tấp nập, mình bỗng thấy bản thân trở nên nhỏ bé, như thể đang đứng trước một hành trình dài mà chưa biết mình sẽ đi về đâu. Những buổi học đầu tiên ở khoa Quản trị Kinh doanh thường không quá nặng nề về kiến thức, nhưng lại mở ra cho mình một cách nhìn hoàn toàn mới. Không còn là những công thức cứng nhắc, những bài học ở đây gắn với thực tế hơn về cách một doanh nghiệp vận hành, cách một chiến lược được xây dựng, hay đơn giản là cách con người làm việc cùng nhau. Có những lúc mình cảm thấy mọi thứ thật thú vị, nhưng cũng có lúc thấy bản thân như bị “ngợp” giữa quá nhiều khái niệm mới.
Điều mình nhớ nhất có lẽ không chỉ là những giờ học, mà là những con người mình đã gặp. Bạn bè ở đại học đến từ nhiều nơi khác nhau, mỗi người một câu chuyện, một tính cách. Có những người rất giỏi, luôn khiến mình tự hỏi liệu mình có đang tụt lại phía sau. Nhưng cũng chính họ lại là động lực để mình cố gắng nhiều hơn, học cách thích nghi và phát triển. Những buổi làm việc nhóm kéo dài đến tối, những lần tranh luận không hồi kết, hay cả những khoảnh khắc cùng nhau “deadline dí”, tất cả đều góp phần tạo nên một thanh xuân rất thật. Có những ngày mình cảm thấy mệt mỏi. Áp lực từ bài tập, từ kỳ thi, từ việc phải tự định hướng tương lai đôi khi khiến mình hoang mang. Mình từng tự hỏi: “Liệu mình có chọn đúng ngành không?”, “Liệu mình có đủ giỏi để theo kịp mọi người?”. Những câu hỏi đó không phải lúc nào cũng có câu trả lời ngay, nhưng theo thời gian, mình học cách chấp nhận rằng việc không chắc chắn cũng là một phần của hành trình trưởng thành.
Thực tập – một cột mốc mà bất kỳ sinh viên nào cũng phải trải qua, với mình là một trải nghiệm vừa thử thách vừa đáng giá. Lần đầu tiên bước ra khỏi môi trường học đường, mình nhận ra rằng những gì học trên lớp chỉ là nền tảng. Thực tế đòi hỏi nhiều hơn thế: sự linh hoạt, khả năng giao tiếp, và cả sự kiên nhẫn. Có những lúc mình cảm thấy mình chưa làm đủ tốt, nhưng cũng chính những lúc đó giúp mình hiểu rõ hơn về điểm mạnh, điểm yếu của bản thân. Và cũng có những ngày áp lực trở nên quá lớn, mình lại bất giác nhớ đến thầy cô ở trường – nhớ những bài giảng, những lời hướng dẫn giản dị nhưng vững vàng, như một điểm tựa tinh thần giúp mình bình tĩnh lại và tiếp tục cố gắng. Thực tập rồi mình mới nhận ra rằng những lời nói, những câu chuyện thực tế của thầy cô quá đỗi quý giá. Không chỉ là những câu chuyện về thời thanh xuân của thầy cô mà còn là những kinh nghiệm những bài học quý giá mà thầy cô đã từng trải qua.
Thanh xuân ở đại học không chỉ có học và làm. Đó còn là những buổi cà phê cùng bạn bè sau giờ học, những lần lang thang trong khuôn viên trường, hay đơn giản là những khoảnh khắc ngồi một mình suy nghĩ về tương lai. Có những ngày rất bình thường, không có gì đặc biệt, nhưng khi nhớ lại, lại thấy ấm áp một cách lạ kỳ. Mình nhận ra rằng, điều quý giá nhất mà quãng thời gian này mang lại không phải là điểm số hay thành tích, mà là sự trưởng thành. Mình học được cách tự lập, cách đối mặt với khó khăn, và quan trọng hơn là cách hiểu bản thân mình muốn gì. Có thể mình chưa có một định hướng rõ ràng cho tương lai, nhưng mình biết mình đã tiến xa hơn so với chính mình của ngày đầu tiên bước vào cổng trường. Bây giờ, khi nhìn lại, mình không còn cảm thấy lo lắng như trước. Thay vào đó là một chút tiếc nuối – tiếc vì thời gian trôi qua nhanh quá, vì có những điều mình chưa kịp làm, những khoảnh khắc mình chưa kịp trân trọng hết. Nhưng có lẽ, thanh xuân vốn dĩ là như vậy – không hoàn hảo, nhưng chính sự không hoàn hảo đó lại làm nên ý nghĩa của nó. Những năm tháng học tại khoa Quản trị Kinh doanh, Đại học Kinh tế Quốc dân sẽ luôn là một phần ký ức mà mình trân trọng. Đó không chỉ là nơi mình học kiến thức, mà còn là nơi mình học cách trưởng thành, học cách sống, và học cách trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.
Và nếu có ai đó hỏi mình rằng: “Thanh xuân của bạn có gì?”, mình sẽ không ngần ngại trả lời rằng - thanh xuân của mình có những ngày bình thường nhưng đáng nhớ, có những áp lực nhưng cũng đầy hy vọng, và trên hết, có một hành trình mà mình đã thực sự sống hết mình.