Những người từng cùng mình đi qua tuổi trẻ tại NEU.
Lượt xem: 19
Anh-tin-bai

9 giờ tối, văn phòng công ty chỉ còn tiếng lạch cạch gõ phím của vài người ở lại tăng ca và tiếng máy điều hòa chạy rì rì. Tôi vừa bấm bàn phím, mắt vừa cay xè vì nhìn vào cái màn hình sáng rực suốt cả ngày. Nhìn sang bên cạnh, mấy đồng nghiệp cùng team ai nấy đều đeo tai nghe, cắm mặt vào việc của mình, không khí im lặng đến ngột ngạt.

Trong một giây thả lỏng để chờ file xuất, tôi nhìn cái màn hình slide đầy rẫy số liệu kia rồi vô thức thở dài. Tự nhiên, tôi lại nhớ về những ngày ở NEU năm nào.

Cũng là sửa slide, cũng là chạy deadline đến rạc cả người, nhưng ký ức hiện về không phải là sự cô độc và im lặng này. Mà là tiếng kéo ghế loạch xoạch trong lớp học đông người, là những buổi chiều chạy vội giữa các tòa nhà giảng đường, và nhớ cả những hôm ngồi cùng nhau sửa slide đến tối muộn chỉ vì “còn chút nữa thôi”.

Và rồi tôi chợt nhận ra, phần ký ức khiến mình nhớ nhất về NEU chưa bao giờ chỉ là những môn học hay điểm số. Mà là con người.

Năm ba đại học, tôi từng tham gia một cuộc thi học thuật cùng vài người bạn mà trước đó chúng tôi chỉ mới quen nhau qua vài buổi học nhóm. Ban đầu, mọi thứ không hề dễ dàng như tôi tưởng. Mỗi người một quan điểm, một cách làm việc, một áp lực riêng. Có những hôm cả nhóm tranh luận đến mệt mỏi, ai cũng im lặng vì vừa phải chạy deadline cá nhân vừa cố hoàn thành phần việc chung.

Khi ấy, tôi từng nghĩ thứ khó nhất của một cuộc thi là ý tưởng hay kết quả cuối cùng.

Nhưng rồi tôi nhận ra, điều khó nhất thật ra là học cách đồng hành cùng người khác.

Tôi vẫn nhớ những ngày cận deadline, cả nhóm ngồi kín một góc ở giảng đường hay quán cà phê gần trường từ chiều đến tối muộn. Laptop mở kín cả bàn, tài liệu nằm la liệt, slide vẫn còn vài phần chưa chỉnh xong. Ai cũng mệt đến mức chẳng còn sức để than thở.

Người sửa nội dung. Người dò số liệu. Người chỉnh từng lỗi font chữ trên slide. Người đứng tập thuyết trình đến khàn cả giọng.

Có những khoảnh khắc nhìn lại, tôi không còn nhớ rõ bài thi năm ấy đạt giải gì, nhưng lại nhớ rất rõ cảm giác được ngồi cạnh những con người sẵn sàng ở lại cùng nhau trong khoảng thời gian áp lực nhất.

Sau này đi làm, tôi gặp rất nhiều người giỏi. Tôi cũng tham gia những dự án lớn hơn rất nhiều so với cuộc thi năm ấy - giống như cái dự án mà tôi đang phải một mình thức muộn để hoàn thành tối nay. Nhưng cảm giác chân thành và vô tư như thời sinh viên lại hiếm khi xuất hiện thêm lần nữa.

Có lẽ vì sau này, ai cũng trưởng thành hơn, bận rộn hơn và dè dặt hơn với cảm xúc của mình. Đi làm rồi, người ta rạch ròi hơn, việc ai người nấy ôm, chẳng mấy ai dại gì gánh hộ phần việc của người khác.

Còn ở NEU ngày ấy, chúng tôi chỉ đơn giản là những người trẻ đang cố gắng hết mình cho một điều gì đó. Và đôi khi, giữa những lúc mệt mỏi rã rời, chỉ cần một câu “để mình làm cùng cho” cũng đủ khiến mọi áp lực trở nên nhẹ hơn rất nhiều.


Nguồn: Cựu sinh viên