“Một ngày ở Thụy Sĩ, tôi nhớ về NEU”
Lượt xem: 8

Một buổi sáng ở Thụy Sĩ, khi tôi ngồi trong thư viện, nhìn ra những dãy núi phủ tuyết phía xa, tôi chợt nhận ra mình đã đi xa đến thế nào.

Anh-tin-bai

Một buổi sáng ở Thụy Sĩ, khi tôi ngồi trong thư viện, nhìn ra những dãy núi phủ tuyết phía xa, tôi chợt nhận ra mình đã đi xa đến thế nào.

Không chỉ là khoảng cách địa lý, mà là cả một hành trình.

Nếu không có những năm tháng ở Đại học Kinh tế Quốc dân, có lẽ tôi đã không ngồi ở đây - trong một lớp học quốc tế, giữa hàng nghìn sinh viên đến từ nhiều quốc gia khác nhau, và theo đuổi một chương trình mà trước đây tôi từng nghĩ là quá xa vời.

Nhưng hành trình ấy chưa bao giờ là dễ dàng.

Tôi vẫn nhớ rất rõ khoảng thời gian chuẩn bị hồ sơ xin học bổng. Đó là những ngày mà mọi thứ dường như chồng chất lên nhau làm tôi muốn kiệt sức - bài vở, nghiên cứu, deadline, và cả những áp lực vô hình từ chính bản thân mình.

Có những đêm tôi ngồi trước màn hình rất lâu, đọc đi đọc lại hồ sơ của mình và tự hỏi:
“Liệu như thế này đã đủ chưa?”

Xung quanh tôi là những ứng viên với thành tích xuất sắc, những hồ sơ gần như “hoàn hảo”. Còn tôi, dù đã cố gắng rất nhiều, vẫn không tránh khỏi cảm giác mình còn thiếu một điều gì đó để có thể bằng họ.

Có đôi lần, tôi gần như muốn dừng lại. Tôi nghĩ đến việc sẽ chọn một con đường “an toàn” hơn, thay vì tiếp tục theo đuổi những cơ hội mà xác suất thành công không hề chắc chắn, thậm chí là quá nhỏ bé.

Nhưng tôi nhận ra, tôi đã không đi con đường này một mình.

Tôi nhớ một buổi chiều ở trường, khi tôi mang bản nháp hồ sơ đến gặp thầy giảng viên hướng dẫn nghiên cứu. Tôi đã nghĩ đó chỉ là một buổi góp ý nhanh, nhưng cuối cùng, thầy và tôi đã ngồi lại với nhau rất lâu.

Thầy đọc từng dòng, sửa từng chi tiết nhỏ, và có một lúc thầy dừng lại để hỏi tôi:
“Em có chắc đây là điều em thực sự muốn không?”

Tôi im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu.

Thầy không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng bảo:
“Nếu đã muốn, thì đừng làm nó một cách nửa vời.”

Buổi hôm đó, tôi mang về không chỉ là một bản hồ sơ đã được chỉnh sửa, mà còn là một sự chắc chắn mà trước đó tôi chưa từng có.

Sau đó là những ngày tiếp tục hoàn thiện hồ sơ, những lần chỉnh sửa đi chỉnh sửa lại, những email gửi đi với niềm hy vọng, và cả nỗi lo lắng. Trong suốt quá trình đó, thầy luôn hỗ trợ tôi rất nhiều.

Cho đến khi tôi nhận được email thông báo trúng tuyển.

Tôi còn nhớ mình đã đọc đi đọc lại nhiều lần, vì tôi vẫn chưa dám tin.

Giờ đây, khi đang thực sự ngồi ở một nơi cách Việt Nam thân yêu hàng nghìn cây số, tôi mới hiểu rõ hơn giá trị của những năm tháng đại học.

Không chỉ là GPA, không chỉ là những dòng thành tích trong CV. Mà đó là môi trường đã cho tôi cơ hội để thử, để sai, để làm lại. Là những người thầy cô luôn sẵn sàng hỗ trợ, giúp đỡ khi gặp khó khăn. Là những người bạn đã cùng tôi đi qua những tháng ngày áp lực nhất.

Có lẽ, nếu không có tất cả những điều đó, tôi đã không đủ tự tin để bắt đầu hành trình này.

Người ta thường nói, du học là một cánh cửa mở ra thế giới.

Nhưng với tôi, cánh cửa ấy đã được mở từ rất lâu rồi - từ những ngày còn ngồi trong giảng đường NEU thân yêu.

 

Nguồn: Cựu sinh viên, Ảnh sưu tầm