“Đợi thêm một chút nữa” - và một người đã đi qua thanh xuân NEU của tôi
Nếu có một điều tôi muốn nói với các bạn sinh viên, có lẽ chỉ là: Đừng đợi. Đừng đợi đến khi bạn thấy mình đủ tốt. Đừng đợi đến khi mọi thứ hoàn hảo. Hãy dũng cảm, tự tin thể hiện bản thân mình.
Tôi là Cựu sinh viên khóa 52 của trường, dạo gần đây tôi vô tình gặp lại một người bạn cũ.
Còn nhớ lần đầu tôi gặp cậu ấy là vào những ngày đầu tiên bước chân vào Đại học. Bạn này là kiểu người mà chỉ cần xuất hiện ở giảng đường cũng đủ khiến người khác chú ý - Học giỏi, cao ráo, luôn gọn gàng và có chút gì đó rất lạnh lùng. Còn tôi lúc ấy, vẫn chỉ là một cô sinh viên năm nhất với hàm răng đang niềng, làn da chưa hoàn hảo và sự tự ti giấu kín sau những cái cúi đầu.
Chúng tôi học cùng một lớp tín chỉ, thỉnh thoảng lại chung nhóm thảo luận. Có những buổi cùng nhau trực nhật giảng đường, đứng cạnh nhau rất gần… nhưng tôi chưa bao giờ dám bắt đầu một cuộc trò chuyện đúng nghĩa. Tôi luôn nghĩ: mình chưa đủ tốt. Và thế là, tôi chọn cách im lặng. Tôi tự hứa với bản thân: Đợi thêm một chút nữa thôi. Đợi đến khi tháo niềng răng. Đợi đến khi tự tin hơn. Khi ấy, có lẽ tôi sẽ đủ dũng cảm để nói ra tình cảm của mình.
Nhưng rồi những năm tháng ở NEU trôi nhanh hơn tôi tưởng. Tôi dần thay đổi, xinh đẹp hơn, cởi mở hơn, có những mối quan hệ riêng, những thành tựu nhỏ của mình. Còn cậu, vẫn luôn là một người nổi bật, luôn bận rộn giữa rất nhiều người giỏi giang. Nhưng rồi tôi vẫn cảm thấy chưa đủ sẵn sàng, và thế là chúng tôi đã bỏ qua nhau.
Cho đến hôm nay, chúng tôi vô tình gặp lại trong một quán cà phê gần trường. Vẫn là những câu hỏi quen thuộc như công việc thế nào, dạo này ra sao. Hỏi ra mới biết cả 2 chúng tôi đều đã lập gia đình. Lúc ngồi nói chuyện tôi cũng nửa đùa nửa thật nói về tình cảm ngày ấy. Rồi bạn cũng nói, như chỉ là một chuyện bình thường: “Ơ thế à, lúc đó, tớ cũng từng thích cậu”
Tôi sững lại một chút. Hóa ra, chúng tôi đã từng đứng rất gần nhau. Chỉ là cả hai đều chọn im lặng, chọn chờ đợi, tin rằng sẽ có một lúc nào đó thích hợp hơn. Nhưng “lúc nào đó” đã không bao giờ đến. Tôi chợt nhớ về những ngày đi qua giảng đường, những buổi chiều nắng đổ dài trên con đường trong khuôn viên trường, những lần đứng cạnh bạn mà tim đập nhanh, luống ca luống cuống. Tất cả đều như vừa mới hôm qua.
Bây giờ mỗi người đều đã có cuộc sống và gia đình riêng, chúng tôi chúc nhau công việc thuận lợi, gia đình hạnh phúc rồi hẹn nhau gặp lại một ngày nào đó trong tương lai.
Có lẽ, thanh xuân ở Đại học Kinh tế Quốc dân không chỉ là những bài giảng, những kỳ thi hay những hoạt động sôi nổi làm ngày làm đêm. Với tôi, đó còn là một cảm xúc chưa được bắt đầu. Chúng ta thường nghĩ rằng mình còn nhiều thời gian. Rằng có thể đợi thêm một chút nữa để trở nên tốt hơn, để chắc chắn hơn, để không phải hối tiếc. Nhưng đôi khi, chính sự chần chừ ấy mới là thứ khiến ta nuối tiếc.
Nếu có một điều tôi muốn nói với các bạn sinh viên, có lẽ chỉ là: Đừng đợi. Đừng đợi đến khi bạn thấy mình đủ tốt. Đừng đợi đến khi mọi thứ hoàn hảo. Hãy dũng cảm, tự tin thể hiện bản thân mình.